Bí mật những chai sâm lạnh bán 5k-7k ngoài đường mà bạn hay uống

Với thời tiết nắng nóng gay gắt và kéo dài như Sài Gòn hiện nay, ghé vào bên đường gọi 1 ly nước sâm giải nhiệt đúng là không gì bằng. Nhưng sâm 5k, 7k được đóng chai thì …

Nấu sâm bẩn (Nguồn: Internet)

[external_link_head]

Xưa nhà em cũng có bán sâm lạnh dưới quê, dạng sâm rong biển đen thui á. Cách đây cả chục năm mà giá là 2k/bịch, lúc đó bánh mì cũng chỉ có 2k-3k hà. Mà giờ thì bánh mì 15k/ổ nhưng sâm gọi là sâm đường phèn 100% và đóng chai nguyên si lại chỉ có giá 5k là sao ha? Hổng biết nên em cũng mò lên tìm hiểu thử. À thì ra có 1 số chỗ ghê gớm như vầy đây:

Lật tẩy công nghệ nấu sâm

Trước đây, pha được thùng nước sâm để bán không phải là chuyện đơn giản, nguyên liệu phải dùng rất nhiều loại hoa lá củ, rễ, nấu chín già và dùng đường phèn làm vị ngọt. Nhà em nấu sâm uống ở nhà hoài nên em biết: Để nấu nên 1 nồi sâm ngon thì người ta phải bỏ tiền ra mua mấy bó rau nấu nước mát +rễ tranh+mía lau+mả đề+râu bắp+bông cúc+lá dứa; hoặc nấu sâm rong biển thì rong biển+thục địa+nhãn nhục+táo đỏ,…..

[external_link offset=1]

Chi phí 1 nồi sâm nói rẻ là do nguyên liệu rẻ và nấu cho cả nhà uống với số lượng lớn thì rẻ thôi, chứ tính ra không rẻ nhe. Theo tính toán của em thì:

-Nguyên liệu: như nãy kể trên. Thành phần mua rẻ, tầm 5-7k/bó, nhưng mua nhiều loại, và muốn ngon cũng khá là đắt. 1 nồi nấu 5 lít nước chi phí khoảng ít nhất 20k cho các thứ trong nồi.

-Đường: Đường cát ngọt nhưng không thanh. Muốn mát phải nấu đường phèn và nấu đường phèn 100% là phải đắt hơn đường cát tầm gấp rưỡi trởlên.

-Tiền nước: Nước để nấu không tính nhiều. Nước để rửa nguyên liệu cũng phải tốn khá nhiều. Nấu sâm rong biển thì phải giặt rong cho thiệt sạch chứ nó đen và dơ lắm, mình giặt kiểu như giặt đồ và phải 5-6 nước thì nó mới ra hẳn cái rong cho người uống. Còn mấy nguyên liệu nấu nước mát cũng phải rửa nhiều, theo kinh nghiệm mẹ em nói là cũng rửa tầm 5-6 lần vì uống vào người chứ không đùa được, mấy lá này nhiều khi ngoài ruộng, trâu bò, ruồi nhặng, gia súc,…dơ ơi là dơ hông chừng.

-Củi lửa: Dưới quê bán rẻ vì công nấu họ cũng ít, châm lửa bằng củi. Nhà SG hiếm có xài bếp củi như dưới quê thì gas hay điện gì cũng đắt chứ rẻ gì. Nhiều người ít nấu ăn, lười nấu ăn 1 mình là thế, nấu ít ít hao ga hao dầu. Thử hỏi mấy chỗ kinh doanh xài bếp gas, bếp dầu nấu nồi tốn gas, tốn điện vậy bán 5k có lời hok ha.

-Chai nhựa: Ở nhà, mình nấu xong cho vào chai, ca, lọ,…mà mình súc rửa sạch nên mình đâu biết giá cả chai nhựa phải hôn? Ok, mua là phải tốn tiền rồi đó. Cho là cái chai có 500 đồng đi nhưng giá đó cũng đâu rẻ so với nguyên chai nước 5000 đồng. Nghĩ vậy em chợt nghĩ chắc nhiều người tiếc không mua mà đi nhặt chai nhựa hoặc thu mua từ phế liệu về súc rửa mới thiệt sự rẻ là thấy rùng mình.

Nếu dưới quê nấu sâm 5k/chai em còn tin chứ ở chốn SG này bán giá đó thì khó tin quá. Vốn nguyên liệu +củi lửa + công nấu +đá ướp hoặc bảo quản +túi nhựa đựng+ống hút….em khó mà tin lời giới thiệu “của nhà tự nấu”.

Nói chung là do nhu cầu của người mua ngày càng lớn và người bán lại hám lợi nên “công nghệ” chế biến một thùng nước sâm đủ vị: bông cúc, mía lau, bí đao, nước đắng, hồng trà…trở nên đơn giản hơn rất nhiều chỉ cần 1 đống chia nhựa cũ thu mua, cùng 1 số chất bột trắng từ chợ Kim Biên để tạo màu tạo mùi là ra cả trăm chai nước sâm bán vốn 1 lời 7-8 rồi.

[external_link offset=2]

Trích từ 1 bài báo cho mọi người tham khảo đây:

Một tiệm nước sâm dọc công viên Gia Định (Q.Phú Nhuận) bán sâm bí đao, nước mát bán và thắc mắc nước sâm thơm ngon thế này bán có 7 ngàn 1 ly thì đâu lời bao nhiêu. Một chị làm tại quán (nghe gọi là chị Hai) cười: “Em nghĩ sao vậy, mỗi ngày kiếm cả trăm ngàn đồng là chuyện bình thường, còn vào mùa nắng bỏ túi hai, ba trăm dễ òm. Hai vợ chồng làm công nhân lương tháng chưa chắc bằng”. _ Nguyên liệu là các loại bột (nghi là hóa chất để pha nước). Mùi bí đao và sâm sực nức từ chính những bịch bột màu trắng (nghi là đường hóa học – có hương vani) và bột màu nâu tím (nghi là bột để pha nước sâm). _Tỷ lệ pha là nước lã + đường hóa học + mùi, màu. Ngoài các nguyên liệu chính này, người bán thường bỏ thêm một ít rong biển, rễ tranh, mía lau, la hán quả (tùy loại)… để “làm màu” và tạo mùi tự nhiên. Tại chợ Kim Biên các loại hóa chất hầu như sạp nào cũng có. Việc pha chế thì tùy, muốn lời nhiều thì pha loãng khoảng chục thùng với 3 món: hương, màu và chất tạo ngọt (đường hóa học). Nhiều chủ sạp còn tư vấn thêm, không nên xài một loại chất tạo ngọt mà phải nấu một ít nước đường pha vào, rồi ra Hải Thượng Lãn Ông (quận 5) mua ít cọng rong biển, rễ tranh…nấu chung cho có mùi vị tự nhiên. “Cần mùi gì, màu gì, ra chợ Kim Biên là có hết. Chỉ khoảng đồng/bịch 100 g bột mùi, màu (tùy loại). Quan trọng là pha sao cho khéo để thức uống có mùi, màu tự nhiên mà không bị hắc hoặc hôi mùi hóa chất” – chủ xe bán nước ép trên đường Phạm Thế Hiển, quận 8, tiết lộ.

=> Vậy đấy nếu từ nay về sau các chị có uống nước sâm hay nước mát thì 1 là mua của người quen, người thân thiết, 2 là tự nấu đi nha. Đời giờ cái quái gì cũng có thể xảy ra nên không tin được bất cứ thứ gì hết. Mình uống cái hóa chất nó không chết liền mà ngấm từ từ từ từ, mốt phát bệnh tốn tiền chữa chứ không chết liền thì còn đau đớn hơn. Bệnh nhẹ lắm, chừng như xơ gan, ung thư, vô sinh…thôi, 🙂

Viết một bình luận